Old school Swatch Watches
*
Wap Tai Apps, Phim di động
Tải Ứng dụng Miễn Phí, Đọc truyện hay
Hãy giữ tình yêu mãi trong tim bạn! Cuộc sống không có tình yêu khác nào khu vườn không có ánh nắng. Biết rằng mình đang yêu và đang được yêu làm cho cuộc sống ý nghĩa, ấm áp và giàu có – điều mà ngoài tình yêu ra, không có gì có thể làm được.
Like fanpage để đọc nhiều truyện và danh ngôn tình yêu hay từ iVui.Mobie.in sưu tầm nhé!!!

↓↓Chạy đâu cho hết nắng


Đăng: iVui.Mobie.in 4.5 sao trên 1024người dùng
Lượt Xem: 606
Chia Sẻ: SMS Google Zing * Facebook Twitter
Thời gian Up bài



- Bạn gái anh thích màu gì? Mà thôi em cứ bó màu tím thủy chung nhé!

- Ok, tùy em.

Nàng đứng dạy chọn một bông hoa hồng Đà Lạt đỏ thắm. Bông hoa chúm chím đang độ con gái e ấp lấp ló phía sau những tán lá xanh tươi đang cố gắng vươn lên để bảo vệ và chinh phục nàng công chúa hoa hồng. Chỉ với những tờ giấy màu vuông vắn mà qua bàn tay kì diệu của nàng phút chốc đã cho ra đời kết quả của một sự sáng tạo nghệ thuật đẹp đến mê hồn. Bông hoa là điểm nhấn tuyệt vời được vây quanh bởi những nàng baby trắng muốt tinh khiết, càng tạo nên vẻ thanh tao, diễm lệ...

Có lẽ, hắn đã yêu và cảm mến nàng – người con gái đại diện cho kết tinh của cái đẹp từ chính giây phút ấy.

Cửa hàng mỗi lúc một đông. Hắn hỏi nàng có cần hắn phụ giúp gì không. Lúc đầu nàng còn e ngại, hắn còn bỡ ngỡ nhưng sau đó thì hắn cũng nhanh chóng thích nghi với công việc mới nhờ sự chỉ dẫn của nàng. Trời bắt đầu có những hạt mưa, hắn phụ nàng dọn hoa vào bên trong. Những giọt nước long lanh vương trên tóc, trên áo, hắn chợt thấy nàng cũng đẹp lạ như những đóa hoa của nàng...

Trời tối, hắn đứng dạy rút ví ra trả tiền rồi vít ga lao thẳng. Bóng hắn vừa khuất, điện thoại nàng rung lên báo hiệu có tin nhắn "Bó hoa rất đẹp, anh tặng em...". Lúc này nàng mới ngó quanh, đúng là hắn "bỏ quên" bó hoa thật, cầm bó hoa trên tay, hắn đã khiến nàng cảm thấy bối rối...

***

- Alô! Cậu đang làm gì đấy? – Trong lúc rỗi rãi hắn rút điện thoại tán gẫu với bạn thân.

- Tớ vừa kết thúc một ca dạy, bây giờ đang ở quán cơm. Cậu đã cơm nước gì chưa?

- Tớ cũng chuẩn bị được ăn đây.

- Cơm hàng hay cơm mẹ nấu thế?

- Cơm...vợ nấu.

- Á...à... Cậu có thích ăn tham, có cỗ không mời không?

- Đương nhiên là phải mời chứ, nhưng cỗ thì phải đợi tháng sau cơ.

- Vậy mà làm tớ cứ tưởng... Cậu đang ở đâu thế?

- Tớ đang ở nhà...vợ tớ - Hắn hí hửng khoe.

- Ghê không? Lần này tính bỏ công ty về làm ông chủ tiệm hoa chứ?

Hắn cười thích thú:

- Mỗi vợ chồng một việc, khi nào rảnh thì tớ qua phụ thôi.

- Chúc mừng cậu nhé. Lần này thì đừng tiếc buồng cau nữa nha – Cô bạn lém lỉnh.

Hắn chun mũi:

- Úi giời, lo gì...Lần này hoa và lễ ăn hỏi thì cây nhà lá vườn, vợ tớ làm thì khỏi phải chê rồi.

- Hihi. Cũng tiện ghê ta...

- Chuyện...

*

Một buổi sáng mùa hè dạo bước trên bãi cát Hải Hòa, cầm chiếc điện thoại trên tay, hắn kích vào mục cuộc gọi gần đây và nhấn vào một cái tên quen thuộc.

- Alô! Cậu chuẩn bị đi dạy chưa?

- Tớ còn mười lăm phút nữa.

- Mát quá...

- Cậu đang ở đâu vậy?

Giọng hắn hớn hở:

- Tớ đang ở biển. Cậu có nghe thấy tiếng sóng và gió không?

- Ờ có, ghê không đôi ta rủ nhau đi trăng mật sớm cơ đấy.

- À không, tớ đi cùng với công ty mà.

- Với công ty thì vẫn có thể cho "vợ" đi cùng chứ sao.

- Nhưng công ty của thằng em rể.

- Cũng không khác nhau mấy.

- Ừ...

Buổi tối.

- Alô! Cậu đi dạy về chưa? Hôm nay học sinh có ngoan không?

- Tớ mới vừa về đến nhà.

- Cậu đã ăn uống gì chưa?

- Tớ ăn rồi.

- Có nấu cơm không đấy, hay lại ăn linh tinh cái gì rồi?

- À không, hôm nay tớ ăn bún bò Huế. Hi.

- Cậu lười. Cứ ăn nhanh như vậy suốt không tốt cho sức khỏe đâu.

- Ngon mà.

- Không chịu nấu ăn, sau lấy chồng thì làm thế nào?

- Lo gì, vợ không nấu được thì chồng nấu chứ sao?

- Cậu cứ suy nghĩ như thế thì không thể tiến bộ được. Thảo nào giờ vẫn...ế?

- Ai bảo bố mẹ sinh ra tớ đẹp quá làm chi, nên ai cũng tưởng có người yêu rùi và không dám tán. He he.

- Ọe....Chưa ngủ mà đã nằm mơ rồi sao cậu?

- Thấy ghê. Mà cậu đang làm gì vậy?

- Tớ đang cùng mọi người tham gia đốt lửa trại, vừa rồi vợ chồng em rể vừa tham gia trò chơi và được giải nhất đấy.

- Cậu có tham gia không?

- Tớ không. Chỉ đứng ngoài cổ vũ thôi. Hi.

...

***

- Alô, cậu đang làm gì đấy? – Một đêm mưa hắn nhấc điện thoại lên gọi cho cô bạn thân.

- Này, bao giờ cậu mới cho mọi người ăn cỗ đấy, mài mòn răng rồi mà chưa thấy mời gì hết.

- Tạch rồi cậu ơi. Người ta vừa nói chia tay tớ.

- Sao vậy?

- Em nói mình vô tâm, không để ý đến em.

- Vậy thì cậu phải sửa đi. Có thể em nói với cậu như vậy là mong muốn được cậu quan tâm hơn.

- Nhưng mình lại chẳng cảm thấy gì cả, chỉ thấy nhẹ nhàng hơn sau câu nói ấy, hình như lần này mình không yêu em nhiều như mình nghĩ.

- Bó tay với cậu luôn đấy. Khi không biết nắm giữ hạnh phúc của mình, suốt đời một cõi đi về đừng đổ là do tại số nha.

Hắn chuyển chủ đề:

- Chủ nhật này cậu có rảnh không?

- Có chuyện gì vậy câu?

- Mình gặp nhau đi...

***

Nơi hắn và cô bạn thân ở cách nhau chưa đầy 50 km. Nhưng mỗi người đều có công việc và cuộc sống riêng của mình nên cũng khá lâu rồi hai người chưa gặp lại. Cách đây tám năm, nhóm bốn người đã cùng nhau chứng kiến biết bao niềm vui cũng như thăng trầm của những cuộc tình đầu. Hắn còn nhớ đã có lúc Lan giận không thèm nói chuyện với hắn vì cho rằng sự xuất hiện của Nguyệt đã làm cho hắn có mới nới cũ mà lãng quên Vân...

Sinh ra tại Bắc Giang, học xong khóa sư phạm trên Thái Nguyên nhưng Lan lại đầu quân lập nghiệp ngoài Hà Nội. Lần nào về quê Lan cũng đi ngang qua Bắc Ninh - quê hắn nhưng cũng chưa có thời gian để ngồi lại cùng Phong ôn lại chuyện cũ. Cũng đã tám năm rồi kể từ ngày lần đầu tiên Phong đưa Vân về ra mắt, kéo theo cả Hoàng và Lan bám đuôi theo sau (!).Buổi tối còn ở lại rủ nhau ra triền đê hóng mát. Sáng sớm đứa quang gánh, đứa liềm hái rộn ràng dắt nhau ra đồng cắt lúa như ai. Trưa về ngồi xem mẹ Phong gói bánh khoai, bánh rợm vừa khéo vừa ngon, cũng ngồi học cách chọn lá, lựa nhân mà sao khi gói vẫn méo mó không được cân như bác. Vẫn nhớ nụ cười bác gái rất hiền, không những hai đứa không bị chê mà còn được động viên lần đầu gói như thế là đẹp lắm rồi...

Vậy mà cũng đã tám năm...

Gặp lại nhau trong một sớm đầu đông. Trước mặt Lan là một chàng trai cao ráo với mái tóc ngắn vuốt rối. Nhìn hắn chững chạc, vạm vỡ hơn trước rất nhiều nhưng lại có phần trẻ hơn so với tuổi. Lan vẫn thế, vẫn gương mặt hiền lành chất phác, sự nhiệt tình và nhiệt huyết trong cuộc sống không có gì thay đổi. Điều này hắn đã nhận thấy không chỉ lục ra từ những tháng ngày ký ức hay Lan của ngày hôm nay gặp lại. Mà thời gian qua, khi trong số bốn đứa, chẳng có ai còn đủ...bản lĩnh và lòng vị tha để liên lạc với người cũ, thì như một cái duyên giữa hắn và Lan. Họ vẫn giữ liên lạc. Cũng chỉ là những câu chuyện thường nhật mỗi khi có thời gian online vào chat yahoo. Rùi có số điện thoại và cho nhau. Những buồn vui, thành công, thất bại, những mối tình, giận hờn, chia tay ...cũng đều sẻ chia, tâm sự...Giữa họ đã hình thành một tình bạn tâm giao, tri kỷ lúc nào không hay...

Kết thúc một ngày đưa người bạn của mình đi thăm quan thành phố Bắc Ninh, hắn dẫn Lan đến quán trà sữa bên bờ hồ Lý Thái Tổ.

Gọi cho Lan một cốc trà vị dâu và cho mình một ly cà phê đen, hắn quay ra hỏi:

- Hôm nay đi chơi với tớ cậu thấy thế nào?

- Vui
P/S: ♥ Lưu trang lại để lần sau vào đọc tiếp.
Mặt trời nhỏ mùa đông
Gọi tên cô ấy không ngại ngùng
Đom đóm của bầu trời
Đừng chạy trốn nếu tình yêu thật sự
Nụ hôn đầu đời
123»
» Chạy đâu cho hết nắng
» Đừng chạy trốn nếu tình yêu thật sự
Click Để Xoá Quảng Cáo